Mộng mị với thời gian
Ngày nắng lên gấp gáp xen chút hơi tàn mong manh tựa làn khói, không đủ sưởi ấm trái tim côi. Đêm lại hoang hoải với từng giọt sương đọng trên tán lá, nhưng lòng vẫn bình yên không trống vắng, dù chỉ là một phút giây bất chợt đi qua.
Cuộc sống vẫn vô thường lặng lẽ, luôn dặn lòng cẩn thận với bóng ngã hoàng hôn. Đêm trôi về trong mộng mị cô đơn, gió dù thổi tâm vẫn an, không hoang tàn lơ đãng
Suy tư, quên lãng, ấp ủ nỗi niềm tâm mãi lặng yên.
Ai đó ơi hãy cẩn thận kẻo đường đời trớ đi muôn ngã… cũng xin đừng quỵ xuống giữa bóng đêm…
Người ta thường nói, để yêu được một người chỉ cần một khoảnh khắc, nhưng để rời xa một người thì cần một khoảng thời gian thật lâu, mang cảm giác da diết và kéo dài đăng đẳng. Rồi khi chia tay, người ta luôn mong tìm về những khoảnh khắc khi tình yêu còn bên nhau! Khi cô đơn, người ta không quên những giận hờn yêu thương ngày đó, vì không quên luôn gắn liền với quá khứ ở những miền ký ức không vui. Và khi có thêm tình yêu nào khác, liệu có vứt bỏ tất cả kỷ niệm một thời đã gắn bó với nhau.

Chủ nhật buồn, một mình lặng lẽ bên giọt đắng tí tách rơi, dường như đã lâu lắm rồi, tôi gác lại nỗi nhớ về ai đó vào trong sâu thẳm. Thế mà ngay tối qua lòng tôi dậy sóng, khi bất chợt nhìn lại tấm hình cũ đã qua. Tơ lòng chới với tưởng chừng như quên lãng, tưởng chừng như đứt đoạn nỗi nhớ, nhưng mọi thứ đã lưu giữ tất cả trong góc nhỏ trái tim.
Không quên tức là tạo những bi kịch cho bản thân. Tôi chợt nhận ra bản chất cuộc sống, bản chất chính tôi. Và bản thân tôi luôn cố tình không vượt qua nó, không dũng cảm đối diện với nỗi nhớ của chính mình. Cuộc đời này không bao giờ có hoa hồng trải sẵn trên đường đi, muốn bắt kịp với nhịp sống hiện tại thì phải vượt qua được suy nghĩ của chính mình. Ảo tưởng nhiều có thể giúp ta vượt qua được khó khăn trước mắt, nhưng nó làm cho người ta yếu đuối và dễ dàng gục ngã trước mọi tình huống, bi kịch trong cuộc sống chính mình.
Thực ra tôi cũng đã chờ đợi trong ảo tưởng, chờ suốt bốn mùa qua lại trọn năm, đợi bao mùa lá rụng đã đi qua luôn những đêm đông lạnh giá tưởng chừng như vô tận. Và giờ đây tôi cũng đang chờ đợi, nhưng không phải chờ ai đó quay trở lại, vì điều đó là không thể. Mà tôi sẽ chờ, chờ đến một ngày tôi sẽ quên. Sẽ thôi hết yêu, hết nhớ cái lối mòn quá khứ.

Tôi đã từng tìm kiếm lại cái cảm giác ngày nào bên nhau, dù cảm xúc đó thật mong manh, yếu đuối, khó mà tìm về những giây phút thật tuyệt bên nhau. Yêu thương thì cũng đã thật lòng với nhau. Đau khổ cũng đã đau khổ, mất mát nhiều rồi. Giờ còn lại gì với mãnh gương soi mờ ảo chưa kịp vỡ tan. Nhưng cũng không thể nào day dứt mãi với những hoài niệm quá khứ. Cái gì đến thì đã đến và được đón nhận. Nếu muốn ra đi thì hãy bình tâm chấp nhận. Bởi dù sao cũng đã sống hết lòng, sống rất thật với bản thân, với tình yêu một thời hằng có.
Tình yêu mà... Và kỷ niệm một thời nếu có trở thành vết xước trong lòng, dù lớn hay nhỏ cũng cảm thấy nhức nhối mãi với thời gian. Đôi ta đã từng rất yêu nhau. Vẫn nhớ mãi thói quen của nhau, nhớ mọi thứ riêng rẽ thuộc về nhau, như nhớ về một kỷ niệm rất đẹp của đời mình, dù đã bước qua nhưng dấu chân đi luôn để lại vết hằn trên cát. Nhớ và hoài niệm như là một chút tri ân, một góc nhỏ trong tim dành cho nhau, và rất hạnh phúc. Hạnh phúc để yên lòng nhau ở hiện tại, tương lai thì không biết được nhưng có lẽ quá khứ sẽ được ngủ yên.
Trần Thị Minh Tươi @ 14:57 27/01/2013
Số lượt xem: 502
- VẺ ĐẸP TÂM HỒN (15/01/13)
- "THIÊN THẦN" MIRANDA KERR THIÊU ĐỐT CHIẾN DỊCH XUÂN HÈ 2013 CỦA MANGO (27/12/12)
- ELLE tháng 1 (27/12/12)
- Xu hướng mới mùa Xuân 2013: Laser-Cut Leather (27/12/12)
- TRÍ TƯỞNG PHONG PHÚ (13/12/12)
Các ý kiến mới nhất