THỜI GIAN

LỜI HAY Ý ĐẸP

Tài nguyên dạy học

Quốc Hoa

Cắm Hoa

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    QB__BN.swf Dem_qua_nho_ban1.swf Cho_toi_yeu.swf 83_bac_nghia.swf Habuon2.swf Ap_20101019092239429.jpg Caudoitethay1.png Mua_chieu_mt.swf Bac_Ho_kinh_yeu.swf Mung_nam_moingay_vui_ta_ben_nhau.swf BA_QUAN_MOI_TRAULOPK.swf H4.swf LOPK_CAC_CANH_QUAN_BI_AN_TREN_THE_GIOI.swf HOA_LAN_LONG.swf CHAO_MUNG_20102011LOPK.swf Agift1.swf Happy_new_year.swf 01011981126.jpg Nam_moi.swf Giang_sinh_my_quynh_xong.swf

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    BÁO MỚI

    Gốc > Tản mạn >

    Mộng mị với thời gian

    Ngày nắng lên gấp gáp xen chút hơi tàn mong manh tựa làn khói, không đủ sưởi ấm trái tim côi. Đêm lại hoang hoải với từng giọt sương đọng trên tán lá, nhưng lòng vẫn bình yên không trống vắng, dù chỉ là một phút giây bất chợt đi qua.

    Cuộc sống vẫn vô thường lặng lẽ, luôn dặn lòng cẩn thận với bóng ngã hoàng hôn. Đêm trôi về trong mộng mị cô đơn, gió dù thổi tâm vẫn an, không hoang tàn lơ đãng

    Suy tư, quên lãng, ấp ủ nỗi niềm tâm mãi lặng yên.

    Ai đó ơi hãy cẩn thận kẻo đường đời trớ đi muôn ngã… cũng xin đừng quỵ xuống giữa bóng đêm…

    Người ta thường nói, để yêu được một người chỉ cần một khoảnh khắc, nhưng để rời xa một người thì cần một khoảng thời gian thật lâu, mang cảm giác da diết và kéo dài đăng đẳng. Rồi khi chia tay, người ta luôn mong tìm về những khoảnh khắc khi tình yêu còn bên nhau! Khi cô đơn, người ta không quên những giận hờn yêu thương ngày đó, vì không quên luôn gắn liền với quá khứ ở những miền ký ức không vui. Và khi có thêm tình yêu nào khác, liệu có vứt bỏ tất cả kỷ niệm một thời đã gắn bó với nhau.

     

    Chủ nhật buồn, một mình lặng lẽ bên giọt đắng tí tách rơi, dường như đã lâu lắm rồi, tôi gác lại nỗi nhớ về ai đó vào trong sâu thẳm. Thế mà ngay tối qua lòng tôi dậy sóng, khi bất chợt nhìn lại tấm hình cũ đã qua. Tơ lòng chới với tưởng chừng như quên lãng, tưởng chừng như đứt đoạn nỗi nhớ, nhưng mọi thứ đã lưu giữ tất cả trong góc nhỏ trái tim.

    Không quên tức là tạo những bi kịch cho bản thân. Tôi chợt nhận ra  bản chất cuộc sống, bản chất chính tôi. Và bản thân tôi luôn cố tình không vượt qua nó, không dũng cảm đối diện với nỗi nhớ của chính mình. Cuộc đời này không bao giờ có hoa hồng trải sẵn trên đường đi, muốn bắt kịp với nhịp sống hiện tại thì phải vượt qua được suy nghĩ của chính mình. Ảo tưởng nhiều có thể giúp ta vượt qua được khó khăn trước mắt, nhưng nó làm cho người ta yếu đuối và dễ dàng gục ngã trước mọi tình huống, bi kịch trong cuộc sống chính mình.

    Thực ra tôi cũng đã chờ đợi trong ảo tưởng, chờ suốt bốn mùa qua lại trọn năm, đợi bao mùa lá rụng đã đi qua luôn những đêm đông lạnh giá tưởng chừng như vô tận. Và giờ đây tôi cũng đang chờ đợi, nhưng không phải chờ ai đó quay trở lại, vì điều đó là không thể. Mà tôi sẽ chờ, chờ đến một ngày tôi sẽ quên. Sẽ thôi hết yêu, hết nhớ cái lối mòn quá khứ.

      

    Tôi đã từng tìm kiếm lại cái cảm giác ngày nào bên nhau, dù cảm xúc đó thật mong manh, yếu đuối, khó mà tìm về những giây phút thật tuyệt bên nhau. Yêu thương thì cũng đã thật lòng với nhau. Đau khổ cũng đã đau khổ, mất mát nhiều rồi. Giờ còn lại gì với mãnh gương soi mờ ảo chưa kịp vỡ tan. Nhưng cũng không thể nào day dứt mãi với những hoài niệm quá khứ. Cái gì đến thì đã đến và được đón nhận. Nếu muốn ra đi thì hãy bình tâm chấp nhận. Bởi dù sao cũng đã sống hết lòng, sống rất thật với bản thân, với tình yêu một thời hằng có.

    Tình yêu mà... Và kỷ niệm một thời nếu có trở thành vết xước trong lòng, dù lớn hay nhỏ cũng cảm thấy nhức nhối mãi với thời gian. Đôi ta đã từng rất yêu nhau. Vẫn nhớ mãi thói quen của nhau, nhớ mọi thứ riêng rẽ thuộc về nhau, như nhớ về một kỷ niệm rất đẹp của đời mình, dù đã bước qua nhưng dấu chân đi luôn để lại vết hằn trên cát. Nhớ và hoài niệm như là một chút tri ân, một góc nhỏ trong tim dành cho nhau, và rất hạnh phúc. Hạnh phúc để yên lòng nhau ở hiện tại, tương lai thì không biết được nhưng có lẽ quá khứ sẽ được ngủ yên.


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Thị Minh Tươi @ 14:57 27/01/2013
    Số lượt xem: 502
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến